Cho những tháng ngày nhìn đâu cũng bão giông

  • Nội Dung
  • Bình luận
  • Liên Quan

Viết cho những tháng ngày nhìn đâu cũng thấy bão giông

Có những người đã từng là nửa thế giới của chúng ta, là niềm tin, là nguồn cảm hứng và là là toàn bộ lí do cho để ta phấn đấu... Nhưng bây giờ, không còn có tư cách để gọi hỏi thăm: "Em có ổn không?" Tuổi trẻ thật kỳ lạ, nó cho ta những thứ mà ta nghĩ rằng chúng ta cần, trong khi lấy đi toàn bộ tuổi thanh xuân của chúng ta.

Bây giờ chỉ mong rằng có ai đó ở bên cạnh, thì thầm vào tai mình những lời: "Không sao, còn em đây..." Giống như lúc trước khi nghiên cứu khoa học, tôi từng hy vọng sẽ đạt được giai đoạn báo cáo quốc gia, nhưng lại chỉ dừng lại ở vòng Đà Nẵng vì lý do: "Không khả thi".

Ước có một ai đó ở cạnh mình như ở kỳ thì học sinh giỏi năm cấp 3, cả gia đình không ai đưa mình đi vì họ đều bận cả mà, chỉ có một người đợi mình trước cổng trường NBK với câu nói: "Mi sẽ làm được, tao tin mà." (Dù kết quả cũng chẳng ra gì nhưng cảm ơn em ở những năm tháng đó.)

Bây giờ, ở năm tháng khó khăn nhất của tuổi trẻ, mỗi bước đi, bước nào cũng thấy thất bại thì nhìn lại chẳng có một ai ở cạnh mình. Có vài người bạn chỉ biết nói: 'Cuối tuần, chúng ta nhậu.' Nhưng ai ai cũng có những lo lắng riêng nên không mấy quan tâm đến tâm trạng của tôi..."

Haizzz, ở cái tuổi hai mươi mấy, biết là không được phép buồn nhưng nhiều lúc thật sự muốn ai đó ở cạnh, để sau này vào ngày hết giông bão thì nói với con cháu: “Ngày xưa, tao với mẹ mày từng đi qua chừng này giông bão…”

Bình luận

0 bình luận

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *